gocnhin247.com - Sự đánh đổi cho cái thời thiếu suy nghĩ

92 Lượt xem

Nếu như giữ trong mình tính quyết đoán & cống hiến hết mình chắc cuộc đời cũng sẽ mang đến cho tôi những điều xứng đáng!

Bản thân tôi là ai?

Một con gái ba mươi tuổi đầu, đang gồng mình để tìm kiếm con đường riêng of bản thân. Mình nhìn khắp mọi nơi, chỗ nào cũng gặp phải vất vả, đâu đâu trở thành vô vị. Bạn của tôi, đứa đã yên bề với ngôi nhà nhỏ, người thì nhảy múa khắp nơi, đứa là những cô chủ nhỏ, cũng có đứa miệt mài dạy học. Lúc ý, tôi chưa biết được bản thân mình phù hợp với nghề nào, nghề nào là dành cho bản thân mình, đâu mới là đích đến- công việc ổn định không, người yêu ko. Bốn phía cũng là những điều hư vô tới bất lực.

Cái giá phải trả của những tháng năm thiếu suy nghĩ

 

Cái sai ở tuổi đôi mươi

Cái tuổi trẻ trâu ấy luôn là những ngày tháng tôi tự tin, không chút bận tâm,hồn nhiên nghĩ chỉ cần mình muốn thì có tất cả Thế giới. Thay cái việc nỗ lực theo đuổi 1 ước mơ thì năm tháng tôi nhảy việc một lần chẳng vì lý do gì. Đăng ký tất cả những cuộc chơi mà không có kế hoạch nào cả,cái gì cũng bị hời hợt & chẳng có kết quả nào. Nhiều khi tham công tiếc việc, làm thêm, vừa đi học, vừa tham gia chương trình trường lớp – chẳng hề tự lượng đc sức lực bản thân thế nào, không biết ưu tiên & bố trí đến cuối cùng bỏ lỡ mọi thứ, ko đi đến đâu cả.
Và quan trọng đó chính là chưa khi nào tôi ngoành lại, nhìn lại bản thân mình, xác định đến bản thân tôi 1 cái đích để mà đi theo, nỗ lực. Vui thì làm, chán nản lại vứt bỏ. Rồi thoáng một cái thôi, ngày tháng đôi mươi trôi qua trong chớp nhoáng. Nhìn lại, tôi vẫn đứng yên một điểm xuất phát, không thục hiện được thứ gì, chưa có thứ gì hết mà đã lại đến tuổi ba mươi.

Tìm việc làm ở tuổi 30


30 tuổi, rong ruổi ngay các kênh tim viec, nhờ bà kia, nhờ người kia. Chẳng hề có chút hiểu biết đến một lĩnh vực gì. Ngày nào cũng, chen chân với các bạn SV sắp tốt nghiệp. Lại không dám gặp gỡ bạn bè bởi ngại, bởi sợ.

>>> Xem thêm các tin tức khác tại đây: http://gocnhin247.com/c7/viec-lam

Nếu đc ước 1 lần thôi

Mình chẳng ước là tuổi đôi mươi có thể trở về để có thể bản thân mình khác hơn. Ngày tháng đã qua dù buồn chán hay trật vật như nào thì cũng là cái giá phải trả. Chỉ mong bạn trẻ, đừng như tôi. Lựa chọn tới bản thân mình 1 mục tiêu, điểm mạnh & kiên định, siêng năng mỗi một ngày. Chớ có nửa vời bởi vì nếu vậy bạn sẽ không có được thành công nào. Ngày nay nỗ lực, mai sau chắc chắn được đền đáp. Tôi, có lẽ muộn rồi, có chút phí phạm thời gian đã qua, tuy nhiên tớ vẫn đang nố lực để làm lại và chăm chỉ mỗi ngày. Xin chúc các bạn sẽ sớm thành đạt,chọn được 1 việc làm yêu thích.